Lớp 12 của tôi!

Hôm nay là một ngày đặc biệt chẳng phải là ngày đầu tiên đi học mà là ngày cuối cùng đi học của 1 đời học sinh…

Cảm xúc sao khác lạ, chẳng hiểu rõ là mình đang vui hay đang buồn nữa

Ngồi tâm sự với 2 thằng bạn thân mà nó cứ kêu mình bựa ko nói cái j, trong khí đấy chúng nó cũng có nói cái gì cho mình đâu, 1 lũ bựa. Từ bây giờ không còn 2 cái bàn 4 người ấy nữa, cũng nhớ lắm mấy cái nụ cười bựa khắm của chúng nó, uh nhớ, nhớ lắm

……….

Sau khi kí, vẽ, viết các loại lên áo, thầy giáo bắt đầu nói, ôi sao mà hôm nay thấy thầy tình cảm vô cùng, mình thì vô tâm quá, chẳng hiểu được mấy @@ chúng nó thì ngồi dưới bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Rồi cả lớp bắt đầu hát, hát to lắm, hát nhiều lắm, toàn bài buồn : Tạm biệt nhé, niềm tin chiến thắng, bạn thân, nếu phải xa nhau…..hic mình vừa hát vừa thấy chúng nó khóc thút thít với nhau, mình thì chẳng khóc được vì 3 thằng bạn thân cũng chẳng đứa nào ra giọt nước nào chẳng nhẽ mình lại khóc ??? mình cố nhịn, mình nhịn được, nhưng mà thấy buồn, chẳng hiểu sao lại buồn thế. Thì ra chia tay là thế, cuộc chia tay nào cũng thế, cũng buồn một nỗi buồn man mác. Mình tự hứa rằng ngày bế giảng sẽ khóc thật to, khóc cho xõa, cho 3 cái thằng biết tay,,,,3 thằng bựa làm mình không khóc được nên mình ấm ức lắm, nhưng mình sẽ để dành nước mắt đến thứ 7 ngày 25/5 này mình sẽ cho chúng nó nêm mùi nước mắt! ha ha

4 đứa chơi với nhau từ năm lớp 10, đúng là duyên số, tự dưng 4 đứa lạ hoắc được cô giáo xếp chỗ gần nhau rồi tự nhiên thân nhau từ lúc nào. Nhớ năm lớp 11 mình không ngồi với chúng nó, chúng kêu ca kinh, năm ấy mình cũng không vui như năm lớp 10, thế là lên 12, mình lại quay lại chỗ cũ ngồi, may mà thầy cũng không chuyển chỗ. 4 đứa hội ngộ, chém gió ác, coi bài kinh, mà đánh nhau cũng nhiều, ( chủ yếu là mình chiến đấu vs cả 3 đứa). Nói chung là rất vui, mình có bài nào khó cũng có thể hỏi chúng nó được, 4 đứa mình có thể coi là bộ tứ bá đạo, giỏi Toán, Lý, Hóa, Anh ^^ nên là muốn hỏi cái gì cũng ok hết!

Mình là đứa hay bị 3 đứa troll nhất, 3 cái thằng bựa mà mình ngồi cạnh chúng nó đâm ra cũng bựa bựa theo, nhưng mà cũng không thể bằng chúng nó được hi hi. Từ bây giờ chẳng được học cùng mấy đứa bựa nữa rồi, nhớ lắm, sẽ nhớ lắm ấy, tao sẽ nhớ bọn mày lắm, nhớ cái góc đấy lắm !!!!!!!!!

Chúc cho cả 4 đứa thi đỗ vào trường mà 4 đứa đã chọn. Cảm ơn 3 đứa nhiều lắm! Chúc chúng mày thành công!Image

Mưa rào thế đấy!

Trời bắt đầu đổ mưa, một cơn mưa giữa mùa hè mang lại cho con người ta cảm giác thoải mái, thư giãn đến lạ thường. Những hạt mưa giúp cây cối đâm hoa kết trái, giúp cây lúa đơm bong và giúp lòng người nhẹ nhàng hơn. Có lẽ những cơn mưa đã cho tôi hiểu hơn về cuộc sống, có lẽ là như thế, bởi theo cảm nhận của tôi, cuộc sống giống như những cơn mưa mùa hè vậy.

Sau những đợt nắng nóng gay gắt, mặt đất khô khốc, nứt nẻ, cây cối quắt lại, cành lá táp nắng héo queo, đến nỗi những con ve cũng phải kêu toáng lên vì trời nóng, và con người dường như cũng cau có cái mặt trước sức nóng đến ngột ngạt của thời tiết. Những cơn mưa rào là một sự hồi sinh, nó mang lại nguồn nước quý giá cho cây cỏ, cho đất đai và cho con người.

Con người trước khi đạt được thành công phải trải qua rất nhiều những thử thách, khó khăn mà nhiều khi nó làm cho chúng ta cảm thấy mệt mỏi hết sức, nhiều khi không thở được và chỉ muốn gục ngã. Nếu con người có một niềm tin mãnh liệt rằng họ sẽ thành công, họ sẽ vượt qua được những thất bại này và chào đón những thành công trong tương lai không xa, và họ sẽ đạt được

Sau khi vượt qua được những thất bại, con người như vừa trải qua những đợt nắng gay gắt gặp được cơn mưa rào. Một cảm giác thật sảng khoái, thư thái và bình yên. Thấy cuộc sống mới đẹp làm sao, và rất cần những cơn mưa rào để cuộc sống thêm thú vị!

Thất bại hay nguồn động lực?

Hôm nay mình đã gặp một thất bại, có lẽ đó là một thứ hết sức nhỏ bé đối với người khác nhưng sao mình thấy nó to tát quá. Có lẽ con người mình ít khi đối mặt với sự khó khăn nên một khi gặp thất bại nhỏ là niềm tin đã lung lay, chán nản…

Mình đã đọc được một điều rằng: “Khi còn bé thì trẻ con ít khi để ý đến việc mắc lỗi hay không, nên chúng thường hay bị bố mẹ la mắng. Nhưng khi chúng lớn lên, chúng càng ngày càng sợ mắc lỗi và chúng thường chỉ làm theo khuôn khổ, trong vòng an toàn.”, bây giờ mình mới thấy thấm suy nghĩ này bởi giờ mình nhận ra mình chính là đứa trẻ con ấy. Thật sự càng ngày mình càng sợ mắc lỗi lầm, đặc biệt là để cho người khác thấy được lỗi lầm của mình.

Hôm nay mình đột nhiên bị gọi lên bảng làm toán, trong khi đó mình chưa nghĩ ra cách làm, nhưng mình vẫn lên bảng, mình tự nhủ bản thân: “ Cố lên, mình có thể làm được mà!” Nhưng cuối cùng thì mình cũng không làm được con toán tích phân ấy, thật sự mình cảm thấy rất xấu hổ với bạn bè, đặc biệt lúc ấy thầy giáo còn hỏi mình một câu: “Hường lại dốt toán thế à?” Uh, mình dốt toán thật đấy, một bài thật đơn giản, mà cách làm thì thầy đã hướng dẫn ở một bài nào đó hồi xưa, nhưng mình không nhớ, đầu óc mình tệ quá! Chẳng hiểu sao câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu mình mãi cho đến tận giờ, mình không thể chịu được, không biết chia sẻ với ai, nên đã làm bạn với Word vậy. Viết được ra những cảm xúc hỗn độn như thế mình cũng thấy thoải mái hơn. Chính ngày hôm nay đã cho mình nhận ra rằng mình là một đứa yếu đuối, trước giờ không dám lên bảng làm bài chính bởi thế mà ngày hôm nay mình đã rơi vào thế bị động và thế là xong! Mình quá tệ, kết quả chẳng ra gì.

Có lẽ giờ toán ấy mình sẽ không bao giờ quên, chính nó đã cho mọi người thấy mình là một “loser” và sẽ chẳng hứa hẹn điều gì tốt đẹp vào kết quả thi đại học, chính nó đã cho thầy giáo biết mình dốt toán đến mức độ nào, một con người yếu đuối như thế nào, chính nó đã làm thức tỉnh con người mình, đã kịp nhận ra mình chưa bằng ai để mà cố gắng. Một sự nỗ lực không biết có thể bù đắp cho sự ngu dốt của mình không? Chính nó đã đánh thức mình về việc nên xem xét lại tiến trình, kế hoạch học tập trong những tháng cuối này, bởi nó đã làm cho mình thấy trước giờ mình có một quá trình học không hợp lí, phương pháp không hợp lí, mục tiêu chưa thực sự mạnh mẽ để thúc đẩy con người.

Mình cảm thấy một điều rằng: nếu vấp ngã thì ta sẽ học ra nhiều điểu, làm kẻ “loser” trong mắt mọi người thì đã sao? Hãy cứ sống như thế cho đến ngày có kết quả, ngày đó mới quan trọng, còn những ngày này mình chỉ muốn làm kẻ “loser”, vấp ngã càng nhiều ta sẽ càng học được thêm nhiều điều về chính con người bên trong ta. Cảm ơn thất bại! Ta sẽ thành công cùng ngươi!

Hôm nay mình đã gặp một thất bại, có lẽ đó là một thứ hết sức nhỏ bé đối với người khác nhưng sao mình thấy nó to tát quá. Có lẽ con người mình ít khi đối mặt với sự khó khăn nên một khi gặp thất bại nhỏ là niềm tin đã lung lay, chán nản…

Mình đã đọc được một điều rằng: “Khi còn bé thì trẻ con ít khi để ý đến việc mắc lỗi hay không, nên chúng thường hay bị bố mẹ la mắng. Nhưng khi chúng lớn lên, chúng càng ngày càng sợ mắc lỗi và chúng thường chỉ làm theo khuôn khổ, trong vòng an toàn.”, bây giờ mình mới thấy thấm suy nghĩ này bởi giờ mình nhận ra mình chính là đứa trẻ con ấy. Thật sự càng ngày mình càng sợ mắc lỗi lầm, đặc biệt là để cho người khác thấy được lỗi lầm của mình.

Hôm nay mình đột nhiên bị gọi lên bảng làm toán, trong khi đó mình chưa nghĩ ra cách làm, nhưng mình vẫn lên bảng, mình tự nhủ bản thân: “ Cố lên, mình có thể làm được mà!” Nhưng cuối cùng thì mình cũng không làm được con toán tích phân ấy, thật sự mình cảm thấy rất xấu hổ với bạn bè, đặc biệt lúc ấy thầy giáo còn hỏi mình một câu: “Hường lại dốt toán thế à?” Uh, mình dốt toán thật đấy, một bài thật đơn giản, mà cách làm thì thầy đã hướng dẫn ở một bài nào đó hồi xưa, nhưng mình không nhớ, đầu óc mình tệ quá! Chẳng hiểu sao câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu mình mãi cho đến tận giờ, mình không thể chịu được, không biết chia sẻ với ai, nên đã làm bạn với Word vậy. Viết được ra những cảm xúc hỗn độn như thế mình cũng thấy thoải mái hơn. Chính ngày hôm nay đã cho mình nhận ra rằng mình là một đứa yếu đuối, trước giờ không dám lên bảng làm bài chính bởi thế mà ngày hôm nay mình đã rơi vào thế bị động và thế là xong! Mình quá tệ, kết quả chẳng ra gì.

Có lẽ giờ toán ấy mình sẽ không bao giờ quên, chính nó đã cho mọi người thấy mình là một “loser” và sẽ chẳng hứa hẹn điều gì tốt đẹp vào kết quả thi đại học, chính nó đã cho thầy giáo biết mình dốt toán đến mức độ nào, một con người yếu đuối như thế nào, chính nó đã làm thức tỉnh con người mình, đã kịp nhận ra mình chưa bằng ai để mà cố gắng. Một sự nỗ lực không biết có thể bù đắp cho sự ngu dốt của mình không? Chính nó đã đánh thức mình về việc nên xem xét lại tiến trình, kế hoạch học tập trong những tháng cuối này, bởi nó đã làm cho mình thấy trước giờ mình có một quá trình học không hợp lí, phương pháp không hợp lí, mục tiêu chưa thực sự mạnh mẽ để thúc đẩy con người.

Mình cảm thấy một điều rằng: nếu vấp ngã thì ta sẽ học ra nhiều điểu, làm kẻ “loser” trong mắt mọi người thì đã sao? Hãy cứ sống như thế cho đến ngày có kết quả, ngày đó mới quan trọng, còn những ngày này mình chỉ muốn làm kẻ “loser”, vấp ngã càng nhiều ta sẽ càng học được thêm nhiều điều về chính con người bên trong ta. Cảm ơn thất bại! Ta sẽ thành công cùng ngươi!

images (13)

cảm nhận sau kì thi thử!

Aside

Bây giờ là một giờ sáng ngày 18/3, đã 10 ngày trôi qua kể từ ngày mồng 8/3 ^^

Đã lâu rồi mình không viết blog bởi mình quên khuấy đi mất, quên đi niềm vui nho nhỏ này trong cuộc sống, thật đáng trách. Nhưng mọi thứ mới mẻ đều khó tiếp cận, đúng vậy, việc viết blog là một điểu mới mẻ đối với mình – một đứa vốn không có duyên với văn chương, nghệ thuật.

Mình vừa nói chuyện với một người mà mình rất khâm phục, anh Ado, anh là người lúc nào cũng tận tình chỉ bảo cho mình những bài tiếng anh khó, tất nhiên là mình thấy biết ơn bố mẹ, thầy cô mình lắm nhưng anh Ado mình cũng biết ơn luôn. Nhiều khi tám linh tinh không ra chuyện học hành gì nhưng mình cũng biết thêm những kinh nghiệm trong cuộc sống như cách đọc sách, cách tự an ủi bản thân khi quá tự ti, cách lấy lại niềm tin và bơ đi mà sống,…những thứ mình không được dạy ở trường và cũng chưa được nghe ai chia sẻ về mấy cái thử tưởng như vớ vẩn mà lại quan trọng như thế!

****

Quay trở lại với chủ đề của bài viết này đấy là tình trạng của mình lúc này. Một cảm giác thất bại bao trùm cả cơ thể, mình thấy mình là người thất bại cũng là bởi chính mình thôi, không phải do ai khác làm cho mình thất bại cả. Mình thi thử được có 5.5 toán, 5 lí, thật là một sự thất bại. Qua mấy ngày nay cũng chưa học được gì vì bệnh buồn ngủ lại hoành hành, đặt lưng cái là ngủ ngay lập tức. Không biết bao nhiêu lần mình đã tự nói với bản thân rằng: Không được ngủ, mày không được ngủ vì mày phải thi đại học mà, mày đang là đứa loser đấy” thế nhưng không hiểu sao mình thấy buồn ngủ ghê gớm và học thì tất nhiên là không vào đầu. Mình công nhận mình là con người yếu đuốc, nhưng 1 con người mạnh mẽ thì sẽ như thế nào? mình cũng không biết bởi mình chưa gặp mấy người đó bao giờ….

Đến khi nào mình mới có thể chiến thắng được con người mình đấy? đến khi nào mình mới tự quỳ gối trước chính mình???

Đúng là điều khó khăn nhất là hiểu thấu bản thân mình, chính mình không hiểu mình thì làm sao có thể hiểu được những vấn đề khác? Làm sao để luôn đứng vững trên đôi chân mình?

***

Mình là một đứa luôn thấy người khác giỏi hơn mình và mình cần cố gắng, nhưng hiếm khi mình cố gắng để đạt được như ngưới đó vì mình nghĩ mình mãi mãi không thể giỏi bằng họ, nhưng thực tế thì mình có thể giỏi hơn họ nhưng với điều kiện mình phải tạo ra bứt phá từ những thay đổi nho nhỏ trong cuộc sống!

Cố lên tôi ơi!!!!

Valentine 2013

Thực sự tôi đã sống được gần 18 năm trên cuộc đời này rồi nhưng đôi khi tự hỏi mình “Tôi sống để làm gì?” và cứ rối bời lên chẳng biết trả lời câu hỏi ấy như thế nào…
***
Tôi cứ thế mà lớn lên trong một gia đình đông chị em (có tới 4 chị gái), tâm hồn trong sáng của tôi dần mờ đi, nó cũng đen tối đi từng ngày mà tôi không biết. Nhưng cùng với sự đen tối ấy là sự tinh tế của tâm hồn, tôi nhận thấy mình đã có thể cảm nhận nhiều thứ hơn, suy nghĩ sâu sắc hơn và cũng biết tận hưởng nhiều hơn. Nhờ có các chị mà tôi cũng biết đến ngày Valentine sơm sớm, hồi ấy tôi còn bé (hồi cấp 2,cũng ko bé lắm hi hi) mà cũng háo hức chờ đến ngày này lắm. Tất nhiên là không phải chờ được ai đó tặng sô cô la cho mà chờ được ăn sô cô la ké của chị ha ha. Nhớ cái lần đầu tôi ăn sô cô la nó đắng đắng, nhưng rồi cứ gặm nhấm hết thanh này sang thanh khác, rồi lâu lâu thấy nó thêm cả vị bùi bùi, beo béo đến lúc ấy thì cũng hết sô cô la và lạiđợi kì sau ăn tiếp. Một niềm vui nho nhỏ thời trẻ con.
***
Valentine là ngày lễ tình nhân trên khắp thế giới, ngày này như là ngày dành riêng cho các cặp đôi. Mặc dù chưa có mảnh tình vắt vai nào nhưng mà tôi – 18 tuổi- cũng đã biết sống để làm gì, sống là để yêu thương, để san sẻ và quan tâm. Chúc valentine năm nay có nhiều người hạnh phúc với “someone” của mình, mặc dù xa cách về địa lí nhưng cái điện thoại sẽ mang 2 người đến gần nhau hơn. :)
P/s: Thật sự là rất khó để nói về vấn đề mà mình chưa từng biết, mà cũng ko có nguồn cung cấp thông tin ( 2 ông bà ko kể tôi nghe chuyện mà :P ) nên bài viết này được tác giả tự phê là sơ sài và nếu ai đọc thấy hóc thì đừng trách tác giả. Đêm khuya tác giả đang tận hưởng nốt cái không khí ngày valentine ha ha.Năm nay tác giả ko được ăn sô cô la ké của chị gái, vì mấy chị đi “chống lầy” hết rồi ha ha

Thân gửi: ss Hiền <3 bro Thế

images (25)

Cảm nhận cuộc sống (12/2/2013)

Hôm nay quả là một ngày tuyệt vời với bào hương vị cảm xúc….

Ngày hôm nay, mồng 3 tết, theo dân gian thì ” Mồng một tết cha, mồng 2 tết mẹ, mồng 3 tết thầy”, hôm nay lớp mình rủ nhau đi chúc tết nhà thầy cô

Sáng đến 8 giờ rồi mà trời vẫn tôi tối, cũng bởi những đám mây còn đầy nước đang giăng cả bầu trời, mặt trời chiếu ánh nắng xuống, qua các đám mây nước đen đen, thứ ánh sáng thật mờ ảo và có thể nói là trời âm u lắm.

Lại một lần nữa tôi thấy cái cảm giác khoái khi đi chơi vào những ngày mưa. Lần đầu tiên là từ hồi lớp 11, khi tôi cùng chị Linh đi nhặt rác ở đền, hôm đó cũng mưa kha khá thế này, đủ để ướt hết quần áo. Cái  hồi ấy còn non trẻ, lúc ấy tôi vừa đi xe đạp tôi vừa thấy: ” Ôi sao mà khó thế này, đạp xe cũng ko nổi nữa, bùn bắn tận đầu gối, hic hic, số mình nó lại khổ thế này hả>??”. Ngày hôm ấy tôi đã học được một bài học đó là: trong gian khó mới ló cái hay. Bài này do tôi tự rút ra sau khi nghe chị Linh nói: Đi kiểu này mới sướng, đã có ai được như bọn mình chưa?

Ha ha, từ lúc ấy trở đi tôi vui lên hẳn, thấy 2 chị em tôi đặc biệt thật.

***

Năm nay tôi đi chơi cùng các bạn cũng trên chiếc xe đạp, mặc áo mưa mà vẫn ướt hết quần, trời thì khoảng 15, 16 độ nên cũng rét run. Cái cảm giác thú vị nhất là khi tôi đạp xe, ngửa cái mặt lên một chút hứng lấy các hạt mau mau hắt vào mặt, rồi nghe bọn bạn kêu ca khổ sở và đạp ngược chiều gió. Đối với nhiều người thì mình có thể điên điên chút nhưng mà đúng là nó rất thú vị, đặc biệt bởi trong đầu mình coi đó là thú vị, độc nhất vô nhị, thấy ko ai giống mình nên thấy sướng lắm.

Một kinh nghiệm của mình khi trải qua đau khổ hay khó khăn đấy là nhẩm trong đầu và thấm trong đầu câu: “Càng khó khăn ta càng mạnh mẽ, cuộc sống đang muốn tôi luyện ta”

Ngày hôm nay mình cũng biết ý nghĩa của cái dream catcher, hi hi lớn thế này rồi mà h mới biết nó là để mang lại những giấc mơ tốt đẹp và ngăn cản những giấc mơ xấu cho trẻ em. Ý nghĩa phết :)

Một niềm vui mới là bố và bà đã làm hòa, nói chung là phải cãi nhau to trưa nay nhưng mà cuối cùng mọi chuyện cũng đã xong, may mà trưa nay mình ko ở nhà, nếu ko hại não mất…. :S

images (21)

Những ngẫm nghĩ trong ngày tết năm 2013

Chưa năm nào mình lại cảm thấy buồn như năm nay, có thể là mọi người cho rằng mình khá mê tín nhưng thật sự mình đang thấy sao đó

Năm nay đi lễ miếu xin lộc quan mà xin đến lần thứ 3 mới được, đúng  là đen đủi, rồi vào sáng ngày mồng 1 đã bị vỡ đĩa, chỉ là do vô tình thôi. Sang ngày mồng 2 thì có chuyện, bố và bà cãi nhau, bà đòi ra ở riêng, bố cũng kệ. Mình thương bà nhưng ko biết làm như thế nào, mình cũng thương cả bố và cũng ko biết làm ntn luôn, nói chung là cả 2 người đều có lỗi sai của mình nhưng ko ai chịu nhường ai. Tối nay, bà ăn mì tôm, mình thương bà quá, nghĩ cảnh sau này mình già cũng bị con cái đối xử như thế liệu sẽ ra sao?

mình đã khóc, năm mới năm me mà đã khóc. mình ước mama có nhà,,,,mẹ đã xuống nhà chị gái từ đầu giờ chiều vì chị ấy sinh em bé ngày hôm trước. Mẹ như là khu rừng xanh tốt che chở, làm dịu mát tâm hồn mình vậy, còn bố thì như sa mạc vậy, nhưng dẫu sa mạc thì cũng có những ốc đảo xanh tươi.

mình không hiểu sao ko tĩnh tâm được như gấu Poo, lúc nào cũng thấy cái không khí buồn buồn trong nhà. mình không thể tập trung học hành được. mình cũng ko muốn cố gắng,haizzz

chắc chỉ có mình mới đọc những dòng viết toàn những thứ vớ vẩn, toàn những buồn linh tinh

ah ha mình nhớ là năm ngoái, vào tối ngày mồng 2 mình bị bố mắng, à cũng ko phải là mắng mà là bố ko cho mình đi học tôi tài giỏi và nói mấy cái câu j đó mình cũng ko rõ nhưng mà lúc đó mình đâu có thấy mê tín như bây h? hay là tại vì năm nay mình thi đại học nên đâm ra mê tín, cứ tránh còn hơn là mắc, theo tư tưởng mình là thế! mà năm ngoái cũng có bị sao đâu, bị phản đối vào ngày mồng 2 chứ có phải cả năm phản đối đâu, nhưng mà mình vẫn thấy sao sao đó …..

217824_455225201177350_1926686011_n