Hôm nay mình đã gặp một thất bại, có lẽ đó là một thứ hết sức nhỏ bé đối với người khác nhưng sao mình thấy nó to tát quá. Có lẽ con người mình ít khi đối mặt với sự khó khăn nên một khi gặp thất bại nhỏ là niềm tin đã lung lay, chán nản…
Mình đã đọc được một điều rằng: “Khi còn bé thì trẻ con ít khi để ý đến việc mắc lỗi hay không, nên chúng thường hay bị bố mẹ la mắng. Nhưng khi chúng lớn lên, chúng càng ngày càng sợ mắc lỗi và chúng thường chỉ làm theo khuôn khổ, trong vòng an toàn.”, bây giờ mình mới thấy thấm suy nghĩ này bởi giờ mình nhận ra mình chính là đứa trẻ con ấy. Thật sự càng ngày mình càng sợ mắc lỗi lầm, đặc biệt là để cho người khác thấy được lỗi lầm của mình.
Hôm nay mình đột nhiên bị gọi lên bảng làm toán, trong khi đó mình chưa nghĩ ra cách làm, nhưng mình vẫn lên bảng, mình tự nhủ bản thân: “ Cố lên, mình có thể làm được mà!” Nhưng cuối cùng thì mình cũng không làm được con toán tích phân ấy, thật sự mình cảm thấy rất xấu hổ với bạn bè, đặc biệt lúc ấy thầy giáo còn hỏi mình một câu: “Hường lại dốt toán thế à?” Uh, mình dốt toán thật đấy, một bài thật đơn giản, mà cách làm thì thầy đã hướng dẫn ở một bài nào đó hồi xưa, nhưng mình không nhớ, đầu óc mình tệ quá! Chẳng hiểu sao câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu mình mãi cho đến tận giờ, mình không thể chịu được, không biết chia sẻ với ai, nên đã làm bạn với Word vậy. Viết được ra những cảm xúc hỗn độn như thế mình cũng thấy thoải mái hơn. Chính ngày hôm nay đã cho mình nhận ra rằng mình là một đứa yếu đuối, trước giờ không dám lên bảng làm bài chính bởi thế mà ngày hôm nay mình đã rơi vào thế bị động và thế là xong! Mình quá tệ, kết quả chẳng ra gì.
Có lẽ giờ toán ấy mình sẽ không bao giờ quên, chính nó đã cho mọi người thấy mình là một “loser” và sẽ chẳng hứa hẹn điều gì tốt đẹp vào kết quả thi đại học, chính nó đã cho thầy giáo biết mình dốt toán đến mức độ nào, một con người yếu đuối như thế nào, chính nó đã làm thức tỉnh con người mình, đã kịp nhận ra mình chưa bằng ai để mà cố gắng. Một sự nỗ lực không biết có thể bù đắp cho sự ngu dốt của mình không? Chính nó đã đánh thức mình về việc nên xem xét lại tiến trình, kế hoạch học tập trong những tháng cuối này, bởi nó đã làm cho mình thấy trước giờ mình có một quá trình học không hợp lí, phương pháp không hợp lí, mục tiêu chưa thực sự mạnh mẽ để thúc đẩy con người.
Mình cảm thấy một điều rằng: nếu vấp ngã thì ta sẽ học ra nhiều điểu, làm kẻ “loser” trong mắt mọi người thì đã sao? Hãy cứ sống như thế cho đến ngày có kết quả, ngày đó mới quan trọng, còn những ngày này mình chỉ muốn làm kẻ “loser”, vấp ngã càng nhiều ta sẽ càng học được thêm nhiều điều về chính con người bên trong ta. Cảm ơn thất bại! Ta sẽ thành công cùng ngươi!
Hôm nay mình đã gặp một thất bại, có lẽ đó là một thứ hết sức nhỏ bé đối với người khác nhưng sao mình thấy nó to tát quá. Có lẽ con người mình ít khi đối mặt với sự khó khăn nên một khi gặp thất bại nhỏ là niềm tin đã lung lay, chán nản…
Mình đã đọc được một điều rằng: “Khi còn bé thì trẻ con ít khi để ý đến việc mắc lỗi hay không, nên chúng thường hay bị bố mẹ la mắng. Nhưng khi chúng lớn lên, chúng càng ngày càng sợ mắc lỗi và chúng thường chỉ làm theo khuôn khổ, trong vòng an toàn.”, bây giờ mình mới thấy thấm suy nghĩ này bởi giờ mình nhận ra mình chính là đứa trẻ con ấy. Thật sự càng ngày mình càng sợ mắc lỗi lầm, đặc biệt là để cho người khác thấy được lỗi lầm của mình.
Hôm nay mình đột nhiên bị gọi lên bảng làm toán, trong khi đó mình chưa nghĩ ra cách làm, nhưng mình vẫn lên bảng, mình tự nhủ bản thân: “ Cố lên, mình có thể làm được mà!” Nhưng cuối cùng thì mình cũng không làm được con toán tích phân ấy, thật sự mình cảm thấy rất xấu hổ với bạn bè, đặc biệt lúc ấy thầy giáo còn hỏi mình một câu: “Hường lại dốt toán thế à?” Uh, mình dốt toán thật đấy, một bài thật đơn giản, mà cách làm thì thầy đã hướng dẫn ở một bài nào đó hồi xưa, nhưng mình không nhớ, đầu óc mình tệ quá! Chẳng hiểu sao câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu mình mãi cho đến tận giờ, mình không thể chịu được, không biết chia sẻ với ai, nên đã làm bạn với Word vậy. Viết được ra những cảm xúc hỗn độn như thế mình cũng thấy thoải mái hơn. Chính ngày hôm nay đã cho mình nhận ra rằng mình là một đứa yếu đuối, trước giờ không dám lên bảng làm bài chính bởi thế mà ngày hôm nay mình đã rơi vào thế bị động và thế là xong! Mình quá tệ, kết quả chẳng ra gì.
Có lẽ giờ toán ấy mình sẽ không bao giờ quên, chính nó đã cho mọi người thấy mình là một “loser” và sẽ chẳng hứa hẹn điều gì tốt đẹp vào kết quả thi đại học, chính nó đã cho thầy giáo biết mình dốt toán đến mức độ nào, một con người yếu đuối như thế nào, chính nó đã làm thức tỉnh con người mình, đã kịp nhận ra mình chưa bằng ai để mà cố gắng. Một sự nỗ lực không biết có thể bù đắp cho sự ngu dốt của mình không? Chính nó đã đánh thức mình về việc nên xem xét lại tiến trình, kế hoạch học tập trong những tháng cuối này, bởi nó đã làm cho mình thấy trước giờ mình có một quá trình học không hợp lí, phương pháp không hợp lí, mục tiêu chưa thực sự mạnh mẽ để thúc đẩy con người.
Mình cảm thấy một điều rằng: nếu vấp ngã thì ta sẽ học ra nhiều điểu, làm kẻ “loser” trong mắt mọi người thì đã sao? Hãy cứ sống như thế cho đến ngày có kết quả, ngày đó mới quan trọng, còn những ngày này mình chỉ muốn làm kẻ “loser”, vấp ngã càng nhiều ta sẽ càng học được thêm nhiều điều về chính con người bên trong ta. Cảm ơn thất bại! Ta sẽ thành công cùng ngươi!
