Vietnam Women’s Museum _ phần Hôn nhân

1. Giới thiệu chung

Đứng t2 trong số cácđịa điểm worth a visit ở HN bởi trang web tripadvisor.com

-          Thànhlậpnăm 1987, khánhthànhnăm 1995, tớinăm 2007 đóngcửađểcảitạovàmởcửatrởlạivàongày 20-10-2010, nhândịpkỉniệm 1000 nămThăng Long HàNộivà 80 nămthànhlậpHộiLiênhiệpPhụ nữ Việt Nam.

Tượng 

2. Hôn nhân

Chế độ phụ hệ

- Giới thiệu chung

     Đàn ông là trụ cột trong nhà, tâm lí thích có con trai, con theo họ bố

    Con dâu cưới xong về ở nhà chồng

- Người Việt:

  4 tráp: dànhchocácnghithức: 1 for proposal ritual (dạmngõ), 2 for engagement ritual (ănhỏi), 3 for the proposed daughter-in-law given at wedding ritual , 4 for the proposal to the daughter-in-law ritual (Xem content Huyền). Sốlượngtùyvàođiềukiệnnhàtraimàcóthểlà 3, 5, 7, 9 tráp.

    Thiếpcưới: từđơngiảntớicầukìhơn qua thờigianvàđiềukiệngiađình.

Quàcưới: Trckialàcácvậtdụnggiađình: khăn, chăn,… h thìtiền

- Người Dao

  Rất coi trọng việc hợp tuổi giữa 2 vc ->nhờ thầy bói xem sách, ưng r mới mang lễ vật sang hỏi dâu.

Đám cưới rất nặng về sính lễ. Đồ sính lễ thể hiện giá  trị của cô dâu.Cóvănbảnghichépcácđồsínhlễ, sauđámcướimỗigiađìnhlưugiữmộtbản

- Người Dao đỏ

     Côdâu Dao đỏphảitự may trangphụccướicủamình. 3, 4 thángtrcngàycưới, mẹchồngchuyềntấtcảvậtliệu may mặcchocôdâuđể may. Côdâuphảitựthêutừnghọatiếttrêntrangphục.

 Trongngàycướicôdâuđượccoilàngườixinhđẹpnhất ->chekínmặt = vảiđỏkẻobịmặttrờibắtmấtvía or ngkhácnhìnthấy.

   Ngườidẫndâuthườnglàchị, emgáicủacôdâu

- NgườiSinhmun

Chúrểthường ở rểnhàvợ 1 thờigian, khitrởvềmangtheocầntrecóbuộcchiếcvòngnhưthanhgươmgiữvíađểtrừtà ma

-NgườiBru-VânKiều

   Thườngxuấthiệnđámcướitrựchệ: Ngườitronggiađìnhcướinhau

     Trướckhicưới, chàngtraimang sang nhàgáithanhgươm, nồiđồng, 2 đồngbạc. Mẹcủacôgáisẽđunnướctrongnồiđồngvàthả 2 đồngbạcvào. Côgáiđặtchânlên1viênđávàrửachân = nướcđó.

VòngmãnãođốivớingườidântộcVânKiềunóiriêngvànhiềudântộckháclàthứtrangsứchếtsứcquígiá.Vòngcócàngnhiềuhạtnghĩalàgiađìnhcànggiàucóvàngượclại, tuynhiênítnhấtphảilà 5 hạt.

Image

- NgườiTàôi:

Nam nữ tới 15, 16 tuổisẽcắtcụt 6 răngcửarồibắtđầutìmhiểunhau (hủtục h k còn). Sauđódiễnralễxindâu, ăncỗvà 2 vclàmlễtrọnvẹnđểtạơnthầnlinh

 

Image

- NgườiMạ

       Rấtcoitrọngsínhlễ.Nếuchuẩnbịđủlễvậtthìchỉcần ở rểđủ 8 ngày, khôngđủthìphải ở tớikhinàotrảđủthìthôi

       Tronglễcưới, thầycũngtrùmđầucôdâuchúrể = tấmvảivàcụngđầu 2 ng 7 lầnmong 2 ngtâmđầu ý hợp, 2 vctraovòngchonhau

Image

- NgườiTháiđen

     CólễTằngcẩu (búitócthểhiệnlàphụ nữ cóchông)

      Chiếcmàngiườngcướiđượcnhàgái may trong 1 năm, đcghéptừ 2 phầnđầuvàthânmàn

Ngàycướicôdâumang sang nhàchồngnhữngđồthêuthùa: Gối, khăn… đểthểhiệnsựkhéoléođảmđang

- Người Hoa

     Cũngxemtuổi, xemsáchĐạogiáo, chuẩnbịlễvậttươngtưngViệt

Image

=> Tómlại:

-          Cácnghilễtrongđámcướiđềuthểhiệnướcvọngvợchồngsốnghòahợp, hạnhphúc (lễtrọnvẹn, thanhgươmgiữvía, cụngđầu…)

-          Thầycúngcóvaitròquantrọng

 

Mác

+ Nội dung cơ bản của sứ mệnh lịch sử giai cấp công nhân đó là lãnh đạo nhân dân lại động đấu tranh xóa bỏ chế độ áp bức bóc lột và đồng thời xây dưng xã hội mới XHCN và cộng sản CN

+ Trên thực tế, nội dung của sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân được thể hiện trong các lĩnh vực:

  • Về kinh tế, giai cấp công nhân tiến hành xóa bỏ chế độ tư hữu tư nhân tư liệu sản xuất, xây dựng chế độ công hữu tư liệu sản xuất, nâng cao năng suất lao động, thỏa mãn từng bước nhu cầu phát triển của nhân dân.

ðMục tiêu cuối cùng của giai cấp CN là làm thep năng lực và hưởng theo nhu cầu.

Về chính trị, giai cấp công nhân phải trở thành giai cấp thống trị trong xã hội. đó là phải đập tan chính quyền tư sản. Xây dựng chính quyền nhà nước (nền chuyên chính vô sản) thực chất là để đảm bảo quyền lực chính trị thuộc về nhân dân, giữ vai trò quan trọng là công cụ xây dựng xã hội mới, là kiểu nhà nước nửa nhà nước và nhà nước tự tiêu vong.

Về xã hội, phải tiến hành xóa bỏ giai cấp bóc lột, phải xóa bỏ giai cấp nói chung, tạo ra sự bình đẳng trong mối quan hệ giữa người với người.

Theo quan điểm C.Mác và PH Ăng ghen sứ mệnh lịch sử thực hiện qua 2 bước:

+ Bước thứ nhất: “…Giai cấp vô sản biến thành giai cấp thống trị” và “… Giai cấp vô sản  chiếm lấy chính quyền nhà nước”.

+ Bước thứ 2: “…Giai cấp vô sản dùng sự thống trị của mình để đoạt lấy tư bản trong tay  giai cấp tư bản, tập trung công cụ sản xuất vào tay nhà nước” tiến hành tổ chức xây dựng xã hội mới- Xã hội chủ nghĩa.

ðĐể hoàn thành được sứ mệnh lịch sử của mình, giai cấp công nhân phải tập hợp được tất cả các tầng lớp nhân dân lao động xung quanh nó, tiến hành cuộc đấu tranh cách mạng xóa bỏ xã hội cũ và xây dựng xã hội mới về mọi mặt kinh tế, chính trị, và văn hóa, tư tưởng. Đó là một quá trình lịch sử hết sức lâu dài và khó khăn.

 

LỜI TỎ TÌNH ĐẦU TIÊN

Đúng! đây chính là lần đầu chính thức của mình. Một cuộc tình trên mạng, vậy đó, mình đã thích người ta, dù chưa biết mặt mũi người ta ra làm sao :)

Có thể mọi người sẽ coi mình là con ngốc, có thể người đó cũng đã và sẽ nhận được rất nhiều những lời tỏ tình như thế, có lẽ mình chẳng là gì với người đó nhưng mình đã làm một việc mà từ trước tới giờ mình chưa từng dám làm với ai. TỎ TÌNH

Người đó là một người thông minh và hài hước, ổng thuộc cung nhân mã nên mình biết ổng ham chơi, ham vui và lắm người thích lắm, mình biết mà, nhưng hôm 17/12/2013 này mình đã tỏ tình với ổng qua một bài hát, mà có lẽ đây là kỉ niệm mình sẽ chẳng bao giờ quên.

Con bạn thì cổ vũ nhiệt tình:” Hường ơi! yêu đi, vui lắm !! :v” haha, mình cũng muốn thử vậy đó. Rồi ổng cũng ngồi nghe mình dịch cái lời bài hát, mình ngồi đánh tê cứng cả tay trong cái thời tiết 11,12 độ C này của HN, nhưng tự dưng ổng off, ko thèm đọc, mình cứ tưởng ổng giận cơ, không thèm đọc cả tin nhắn. Cả tối đó mình buồn thiu, nhưng rồi sau cũng đi ngủ vì dù sao cũng đã 2h sáng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy đời vẫn thế, chỉ được cái là nắng đẹp. MÙa đông mà có nắng là một sự quý giá vô cùng. Mình cũng tự an ui mình rằng: ông trời không muốn mình buồn nên cho nắng xuống đây. Quả thực ngày hôm nay là một ngày rất đẹp, mặc dù ngủ có 4 tiếng thôi mà mình vẫn thấy minh mẫn như thường. Mình ra bến xe buýt lại bắt luôn được xe, mình đã cảm thấy đời là đáng sống mà. Chỉ vì một sự thất bại mà chán sống thì quả là đáng xấu hổ với những gì tạo hóa ban cho. 

Rồi khi lên lớp, mình onl face mới thấy ổng trả lời, và kêu rớt mạng. Cuối cùng là ổng cũng bảo là bạn tốt thôi. vậy đó, chuyện có thể thôi. mình cũng không muốn làm ảnh hưởng nhiều quá và cũng nghĩ rằng ổng sẽ nghĩ là trò trẻ con, vớ vẩn nên cũng không hy vọng gì nhiều. Mình chỉ nói với ổng: Ado chỉ cần ngồi yên thôi :D hi hi vậy đó. Hết vụ tỏ tình này rồi. nhưng cũng thấy hay hay mà hi hi. kỉ niệm tuổi 18 đó, chắc sau này đọc lại thấy ngây ngô chết mất. Nhưng mình vẫn hy vọng là có thể đạt được theo cảm nhận của mình. <3

Ngẫu xúc ngày sinh nhật 2/4 ( bài này lâu rồi nhưng quên chưa up)

Bây giờ đã là quá nửa đêm rồi nhưng mình vẫn muốn viết một vài dòng để thỏa sự suy nghĩ mien man này. Thật sự là mình đã muốn viết từ ngày mình sinh nhật (2/4) nhưng sự trì hoãn đã lấn áp và đến tận hôm nay mình mới viết…

Ngày 2/4

Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của mình, có lẽ thế. Mình thấy thật sự hôm nay là một ngày ý nghĩa – sinh nhật lần thứ 18 – không phải bất cứ người nào sinh ra trên thế gian này cũng có được sinh nhật 18 đẹp đẽ này, với cái suy nghĩ ấy mình đã thấy mình thật hạnh phúc rồi. 18, đúng, đã 18 tuổi rồi, đã hưởng thụ 18 năm trên cuộc đời và chẳng biết còn có thể tận hưởng bao nhiêu năm nữa, nhưng mỗi buổi sáng thức dậy là mình đã thấy thật sảng khoái ( trừ những hôm thiếu ngủ J) thấy mình thật may mắn.

Và hôm nay, một ngày thật đặc biệt – Ngày 2/4 – uh, có lẽ đối với người khác thì ngày này chẳng là gì, mà cùng lắm thì cũng chỉ biết nó là ngày thế giới với bệnh tự kỉ gì đó, nhưng đối với mình đây là một ngày đặc biệt, rất đặc biệt. Sinh nhật năm nay cũng đặc biệt hơn các sinh nhật khác của mình, có lẽ dấu mốc quan trọng này trong đời mỗi người đều được người khác quan tâm một cách khác biệt, dấu mốc của sự trưởng thành.

3 đứa bạn than của mình ( 3 thằng bựa) tặng mình kẹo và mỗi đứa 1 tờ giấy ghi những lời chúc khá bựa nhưng chân thành, đại loại là chúc năm nay thi đỗ đại học mà mình lựa chọn. Ngồi học với chúng nó gần 3 năm, đến giờ mới biết chúng nó cũng biết viết thiệp sinh nhật :]]] Các bạn khác trong lớp hầu như cũng đều nhớ sinh nhật mình hết, mình thấy vui lắm, ngay cả mấy đứa con trai ngày ngày lì lì hôm nay cũng nhắn tin chúc mừng sinh nhật mình! Rồi rất nhiều bạn bè, anh chị khác đều chúc mừng mình hết! Hạnh phúc đến nỗi không thể tả nổi, cả ngày cứ toét cái miệng

Đến tối thì cả nhà tổ chức sinh nhật cho mình, mình cảm thấy hạnh phúc lắm, từ trước đến giờ chưa có cái sinh nhật nào to như thế này! Mặc dù không mời bạn bè đến nhưng cả nhà vui vẻ, hạnh phúc bên mâm cơm là một món quà lớn nhất mà mình nhận được. Chị mình còn tặng cho mình 1 điều ước (bánh gato) và mình đã ước, cái ước mơ bé tí nhưng cũng đủ to đối với mình! 

 

Hết thời học sinh! ;(

Một ngày đầy những cảm xúc, thật sự lúc này mình vẫn thấy đầy những cảm xúc đan xen nhau

Lễ bế giảng cuối cùng của đời học sinh, mình vẫn đi muộn như thường, với ý nghĩ rằng: “ Người quan trọng luôn xuất hiện sau cùng”, ha ha một câu nói mà mình tự anh ủi mình mỗi khi đi học muộn.

Không khí sân trường thật nhộn nhịp mặc dù các bạn học sinh đã ngồi hết vào chỗ ngồi của từng lớp, mình vừa ngồi xuống thì bắt đầu chương trình (đúng giờ phết nhưng mà muộn nhất lớp :$ ). Tiết mục đầu tiên là của các em A1K14, mấy em còn non trẻ y như cái ngày đầu bọn mình vào trường vậy, nhưng rồi mấy em cũng sẽ thành “cáo già” như các anh chị thôi, lo chi, mấy em còn nhảy erobic hồn nhiên lắm, nói chung là đẹp nhưng mà không bằng lớp mình hồi xưa (tự sướng). Mình ngồi dưới cứ bận chụp ảnh với mấy đứa nên chẳng để ý trên kia diễn cái gì nữa, và tranh thủ nói chuyện nhiều nhiều với chúng nó vì sợ sẽ không được nói chuyện với chúng nó nữa. Thế mà lúc đấy 3 cái thằng bựa nó không nói chuyện với mình, lại troll nhau rồi, mình cũng kệ, tại biết chúng nó đang troll mình, nhưng mà cũng thấy buồn buồn, tự dưng thế, buồn vì sắp phải xa chúng nó mà chúng nó không biết quý trọng thời gian gì cả.

Đã đến tiết mục lớp mình, cả lớp lên trên sân khấu hát, bài đầu tiên : “Đường đến ngày vinh quang” mình đã thấy cay cay mũi rồi, đang hát cứ nghĩ vẩn vơ, cứ nhìn mọi thứ xung quanh ngôi trường này mà thấy cảm xúc dâng trào, tự dưng thế, rồi đến bài: “ Sát cánh bên nhau”  bỗng thấy yêu chúng nó quá,hic, đến bài thứ 3 : “Tạm biệt tuổi học trò” thì thực sự là bất ngờ, cái lời bài hát ý nghĩa quá đến mức mà mình khóc ngay tại trận, chẳng hiểu sao lại khóc ác thế. Rồi cả lớp tự biên tự diễn dắt tay nhau thành một vòng tròn quanh mấy đứa hát chính, nhìn đẹp lắm, đoàn kết lắm, mình thì vừa đứng phụ họa vừa khóc, đến đoạn cuối cả lớp lại tự biên tự diễn lần nữa, chụm vòng tròn vào chính giữa và KHÓC, tha hồ ôm nhau khóc, gọi là khóc cho xõa luôn. Mình cũng thế, mình ôm lấy cái đứa nào ý, người nó cao cao, mãi sau mới biết là P.A, hi hi, tại nó cao quá làm mình không cho cái mặt vừa vào vai nó, chắc nó phải cúi xuống mệt lắm. Hạ màn cả lớp đứng chào, cuối cùng cũng xong. Thật sự là một tiết mục không dự tính sẵn, một cách hoàn toàn theo cảm hứng. Chưa bao giờ mình có kỉ niệm hay ho như thế! Thật hay ho!

*****************

Thế là hết những thời được mặc áo dài trắng, hết thời phải đeo cái “dây thong cổ” (thẻ học sinh), hết thời được sơ vin áo trắng trong quần, hết thời được trực nhât lớp mà 2 đứa cùng bàn cãi nhau chí chóe vì không đứa nào chịu lau bảng, hết cái thời đạp xe cong mông đến trường vì sợ muộn học, hết cái thời tranh nhau mấy quả táo mà cãi nhau như mấy bà buôn cá ngoài chợ, hết cái thời “được” thầy cô gọi lên bảng kiểm tra bài cũ mà thót hết cả tim, hết cái thời tranh nhau để xe chỗ đẹp, chỗ ngon còn chỗ lởm cho đứa đến muộn cho mình, hết cái thời mình bon chen để xe ở trong mà đòi ra đầu tiên, đúng là bon chen, quá bon chen; hết cái thời ra chơi là hỏi bài nhau, bài này bài kia, cãi nhau như đúng rồi, =)); hết cái thời ngồi troll nhau, ngồi cười với nhau, ngồi rung đùi làm rung cả bàn ngồi trên, hết cái thời đang ngồi học, đang ngồi nói chuyện bỗng có “bom sinh học” rồi đứa này đổ cho đứa kia, ha ha thấy bọn nó bựa đến nỗi cảm tưởng như mình không thể chịu được nữa nhưng mà vẫn chịu được =)) hết cái thời quay bài lia lịa mà không bị thầy cô bắt, hết cái thời hát hò cho thầy cô nghe, và được nghe thầy cô hát tặng, hết cái thời cả tiết ngồi tâm sự với thầy cô mặc dù đang là tiết học, hết cái thời được tự do ra vào trường mà không bị bảo vệ kiểm tra giấy tờ,hết cái thời ngồi học mà chém gió bị thầy cô nhắc lia lịa mà không chừa………………ôi “hết”! thế là hết, tất cả đã qua và giờ là một chân trời mới trước mắt! Mọi sự kết thúc là một khởi đầu! Chúc cho tất cả các 95ers một sự khởi đầu thật tốt, chúc thi tốt trong 2 kì thi tới!!!

**********

Một kỉ niệm thật đẹp, một cảm xúc thật chân thực, mình sẽ nhớ mãi ngày bế giảng cuối cùng này, nhớ mãi những con người này! ^^~

kt: KTH-thảm họa! =)))

Lớp 12 của tôi!

Hôm nay là một ngày đặc biệt chẳng phải là ngày đầu tiên đi học mà là ngày cuối cùng đi học của 1 đời học sinh…

Cảm xúc sao khác lạ, chẳng hiểu rõ là mình đang vui hay đang buồn nữa

Ngồi tâm sự với 2 thằng bạn thân mà nó cứ kêu mình bựa ko nói cái j, trong khí đấy chúng nó cũng có nói cái gì cho mình đâu, 1 lũ bựa. Từ bây giờ không còn 2 cái bàn 4 người ấy nữa, cũng nhớ lắm mấy cái nụ cười bựa khắm của chúng nó, uh nhớ, nhớ lắm

……….

Sau khi kí, vẽ, viết các loại lên áo, thầy giáo bắt đầu nói, ôi sao mà hôm nay thấy thầy tình cảm vô cùng, mình thì vô tâm quá, chẳng hiểu được mấy @@ chúng nó thì ngồi dưới bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Rồi cả lớp bắt đầu hát, hát to lắm, hát nhiều lắm, toàn bài buồn : Tạm biệt nhé, niềm tin chiến thắng, bạn thân, nếu phải xa nhau…..hic mình vừa hát vừa thấy chúng nó khóc thút thít với nhau, mình thì chẳng khóc được vì 3 thằng bạn thân cũng chẳng đứa nào ra giọt nước nào chẳng nhẽ mình lại khóc ??? mình cố nhịn, mình nhịn được, nhưng mà thấy buồn, chẳng hiểu sao lại buồn thế. Thì ra chia tay là thế, cuộc chia tay nào cũng thế, cũng buồn một nỗi buồn man mác. Mình tự hứa rằng ngày bế giảng sẽ khóc thật to, khóc cho xõa, cho 3 cái thằng biết tay,,,,3 thằng bựa làm mình không khóc được nên mình ấm ức lắm, nhưng mình sẽ để dành nước mắt đến thứ 7 ngày 25/5 này mình sẽ cho chúng nó nêm mùi nước mắt! ha ha

4 đứa chơi với nhau từ năm lớp 10, đúng là duyên số, tự dưng 4 đứa lạ hoắc được cô giáo xếp chỗ gần nhau rồi tự nhiên thân nhau từ lúc nào. Nhớ năm lớp 11 mình không ngồi với chúng nó, chúng kêu ca kinh, năm ấy mình cũng không vui như năm lớp 10, thế là lên 12, mình lại quay lại chỗ cũ ngồi, may mà thầy cũng không chuyển chỗ. 4 đứa hội ngộ, chém gió ác, coi bài kinh, mà đánh nhau cũng nhiều, ( chủ yếu là mình chiến đấu vs cả 3 đứa). Nói chung là rất vui, mình có bài nào khó cũng có thể hỏi chúng nó được, 4 đứa mình có thể coi là bộ tứ bá đạo, giỏi Toán, Lý, Hóa, Anh ^^ nên là muốn hỏi cái gì cũng ok hết!

Mình là đứa hay bị 3 đứa troll nhất, 3 cái thằng bựa mà mình ngồi cạnh chúng nó đâm ra cũng bựa bựa theo, nhưng mà cũng không thể bằng chúng nó được hi hi. Từ bây giờ chẳng được học cùng mấy đứa bựa nữa rồi, nhớ lắm, sẽ nhớ lắm ấy, tao sẽ nhớ bọn mày lắm, nhớ cái góc đấy lắm !!!!!!!!!

Chúc cho cả 4 đứa thi đỗ vào trường mà 4 đứa đã chọn. Cảm ơn 3 đứa nhiều lắm! Chúc chúng mày thành công!Image

Mưa rào thế đấy!

Trời bắt đầu đổ mưa, một cơn mưa giữa mùa hè mang lại cho con người ta cảm giác thoải mái, thư giãn đến lạ thường. Những hạt mưa giúp cây cối đâm hoa kết trái, giúp cây lúa đơm bong và giúp lòng người nhẹ nhàng hơn. Có lẽ những cơn mưa đã cho tôi hiểu hơn về cuộc sống, có lẽ là như thế, bởi theo cảm nhận của tôi, cuộc sống giống như những cơn mưa mùa hè vậy.

Sau những đợt nắng nóng gay gắt, mặt đất khô khốc, nứt nẻ, cây cối quắt lại, cành lá táp nắng héo queo, đến nỗi những con ve cũng phải kêu toáng lên vì trời nóng, và con người dường như cũng cau có cái mặt trước sức nóng đến ngột ngạt của thời tiết. Những cơn mưa rào là một sự hồi sinh, nó mang lại nguồn nước quý giá cho cây cỏ, cho đất đai và cho con người.

Con người trước khi đạt được thành công phải trải qua rất nhiều những thử thách, khó khăn mà nhiều khi nó làm cho chúng ta cảm thấy mệt mỏi hết sức, nhiều khi không thở được và chỉ muốn gục ngã. Nếu con người có một niềm tin mãnh liệt rằng họ sẽ thành công, họ sẽ vượt qua được những thất bại này và chào đón những thành công trong tương lai không xa, và họ sẽ đạt được

Sau khi vượt qua được những thất bại, con người như vừa trải qua những đợt nắng gay gắt gặp được cơn mưa rào. Một cảm giác thật sảng khoái, thư thái và bình yên. Thấy cuộc sống mới đẹp làm sao, và rất cần những cơn mưa rào để cuộc sống thêm thú vị!