Con nhớ mẹ

Con cũng không biết là con đang có cảm xúc như thế nào nữa thưa mẹ. Con đang chỉ muốn lao đầu vào lòng mẹ mà nói với mẹ rằng, con muốn được nghỉ ngơi một chút mẹ ơi. Có lẽ mẹ cũng hiểu hết rằng con gái mẹ đang cố gắng, nó đang cố gắng vì một điều gì đó, có thể là vì mẹ.

Nhưng mẹ ơi, con thấy con bất lực quá, con đã cố gắng bảo tâm trí suy nghĩ để tìm ra kết quả nhưng con chưa thể tìm ra. Con chưa có đủ kiến thức, kĩ năng để đánh giá một điều gì đó. Một sự liên kết logic là điều quan trọng nhất khi con làm những điều lớn lao như thế nào. Con tự nghĩ, liệu rằng, khi con trưởng thành hơn, con phải đưa ra quyết định cho công ty của con mà con không biết nhiều thông tin, con thậm chí không thể tìm nổi thông tin như thế này, liệu rằng con có thể tìm ra cách giải quyết cho vấn đề này hay không?

Con lúc nào cũng cố gắng để khỏe mạnh, nhưng lúc nào con cũng cảm thấy mình không khỏe khi học tập, không có tâm trí để suy nghĩ và sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Con thực sự đã không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình, và điều đấy đã dẫn đến một sự không nhất quán trong cơ thể của con, giữa trí óc và cơ thể con.

Con dạo gần đây chỉ đi tìm hiểu về những thứ ở đâu đó mà không quan tâm đến tâm trí của con. Thế nên con cảm thấy con bị thiếu sức sống, và cảm giác muốn ngủ cứ bao trùm con khắp cả ngày cả đêm.

Con thấy người ta toàn ra nước ngoài học bổng này học bổng kia còn con thì ở nhà, chưa kiếm được tiền. Con cảm thấy mình chưa đủ lớn. Vậy như thế nào là đủ lớn hả mẹ? Con cũng muốn được như các bạn, các em, được ra nước ngoài học tập và làm việc, kiếm được nhiều tiền để phụng dưỡng bố mẹ. Con rất mong như vậy vì chỉ có bố mẹ mới là người thương con nhất thôi. Con cũng sẽ chỉ đối tốt với những người nào yêu thương và đối xử tốt với con thôi mẹ ạ. Lại nói về việc xin học bổng, con cũng rất muốn xin được một học bổng để đi học nước ngoài. Nhưng hiện tại con chưa biết là con nên làm gì. Con sẽ làm gì và tại sao con lại làm như vậy. Con chưa biết con đi học nữa để làm gì, với mục đích gì mang lại lợi ích cho cả những người xung quanh con chứ không chỉ riêng con.

Con lại buồn ngủ rồi mẹ ạ. Con không hiểu sao tâm trí của con lại cứ hành động một cách ngu dại như vậy. Thực sự con chưa cảm thấy hài lòng với bản thân mình. hic

[ENDING OF SECOND YEAR]

Today is just a normal day. However, I have found something that I really want to share with my-future-self.

I realised that family is important to every member of the family. Each one should care about the others because a family is such a small supportive community. That is true. Encourage and care are very important in every corner of the world, especially in a family. My father was injured at his eyes some days ago. He recovered quickly but he needed motivation, care from others, I know that because he called me. And fortunately, I asked about his health, and he told me the accident. As usual, I do not have habit of asking about health of others, but that day, I asked him about it. I thought that I was lucky because I did not let him down on that day.

I finished the last subject of second year at university. I felt it was vague because I received no information about my score. I hope that they will be all high scores. However, the last subject: listening. I could not listen all the information so I could not fill all the blank confidently. However, it was such a ringing alarm for me to pratice English more.

[3h 08 _8/6/2015]

It’s a long time I haven’t written something. Now I just want to write my feeling down.

Today, I’ve supported for a big event, which is a part of Wake-up English. However, it seemed that our event was not as successful as it was expected. However, today, I’ve learned some things new.

1. I should use positive thoughts instead of negative ones.

2. Try to talk positive thoughts to myself. And be grateful to everything/ everyone around me.

3. [[some thoughts about leadership]]

– To be a leadership, the person should know how to persuade other, how to talk in front of others confidently and TO BE HONEST

– Good preparation will result in the best things.

– ***A leader is the person should be grateful to everyone even they are probably not good as we are. Follow the way Huy talks with others, with members in support team, with the older people.

– I feel leadership is gradually flowing in my blood.

4. [[THANKS]]

– Thanks to God and Buddha let me to live healthily and the same as my family.

– Thanks to Huy because of letting me watching your working and interating to others and unexpected situation

– Thanks to the broken-down micro to let me realise my true position and be more confident that I went on the stage in the event and solved the awkard situation for Bach and Ms. Thuy

– Thanks to my roomate that she was kind enough to let me live in this room.

– Thanks to my parents to raise me until today.

– Thanks to Austin that I can write English more naturally and I feel it is easier for me to write in English😀

5. [Plan]

– Tomorrow, I will study all the exercise in chapter 3 and 4 in the course of Principle of accounting.

– Finish the essay for Sunday, I haven’t finished it yet😦 1 Burger

THROUGH THE LOOKING GLASS

[PAGE 17]

The King immediately fell flat on his back, and lay perfectly still: and Alice was a little alarmed at what she had done, and went round the room to see if she could find any water to throw over him. However, she could find nothing but a bottle of ink, and when she got back with it she found he had recovered, and he and the Queen were talking together in a frightened whisper – so low that Alice hardly hear what they said.

The King was saying, ‘ I assure you, my dear, I turned cold to the very ends of my whiskers!’

To which the Queen replied, ‘ You haven’t got any whiskers.’

‘ The horror of that moment,’ the Queen said, ‘if you don’t make a memorandum of it.’

Alice looked on with great interest as the King took an enormous memorandum-book out of his pocket and began writing. A sudden thought struck her, and she took hold of the end of the pencil, which came some way over his shoulder, and began writing fir him.

The poor King looked puzzled and unhappy, and struggled with the pencil for some time without saying anything; but Alice was to strong for him, and at last he panted out, ‘My dear! I really must get a thinner pencil. I can’t manage this one a bit; it writes all manner of things that I don’t intend-‘

‘ What manner of things?’ said the Queen, looking over the book (in which Alice had put The White Knight is sliding down the pocker. He balances very badly). That’s not a memorandum of your feeling!’

There was a book lying near Alice on the table, and while she sat watching the White King (for she was still a little anxious about him, and had the ink all ready to throw over him, in case he fainted again), she turned over the leaves, to find sone part that she could read, -‘for it’s all in some language I don’t know,’ she said the herself

It was like this:

—-

She puzzled over his for some time, but at a bright thought struck her. ‘Why, it’s a Looking-Glass book, of course! And if I hold it up to a glass, the words will all go the right way again.”

This was a poem that Alice read:

ôn thi môn chính sách đối ngoại

Muốn lên đây viết vài dòng rồi xuống nhưng rồi lại bị cuốn bởi Facebook và cứ ngồi đọc linh tinh

Mình thực sự bây giờ mới thấy tầm quan trọng của việc viết. Thậm chí là chỉ cần viết lại những gì mình suy nghĩ thôi cũng là một vấn đề không hề nhỏ. Mình ngày càng ít viết hơn, đến giờ kiểm tra thì một là trắc nghiệm hai là thi vấn đáp. Mà có trường hợp thứ ba thì đó là được mang tài liệu vào mà chép. Chép cho đến khi mỏi nhừ tay ra thì thôi.

Nhiều khi mình cần viết một cái gì đó thực sự khác so với những gì mình suy nghĩ thì mình không có nổi vốn từ, không có đủ kiến thức để viết ra những dòng đó. Nhưng mà đọc trong sách người ta viết thì hay lắm. Lúc đọc bình thường thì thấy buồn ngủ thôi nhưng mà lúc cần phải học cách viết từ người ta hay chép của người ta chút này chút kia thì thấy ôi sao mà người ta có thể viết một cách lô gic thế!

Mình tự ngẫm lại rằng, mình thực sự ít viết. Nhiều khi động lại văn tiếng việt cũng cần mang các cấu trúc tiếng Anh ra để xem nó viết thế đã đúng chưa, hay vẫn còn sai ngữ pháp. Thực sự viết quan trọng không kém gì đọc. Vì đọc chỉ là một sự tiếp nhân thông tin thôi. Còn khi mà đã viết ra đó là cả một quá trình tạo lập thông tin, từ khâu thu thập đến xử lý, lựa chọn và sau đó đi ra ngoài.Thực sự đây là một quá trình tư duy hơn cả việc đọc. Đọc chỉ là lướt qua còn khi viết được nó ra mới thực sự là giỏi.

Hiện tại là 2h đêm và mình chỉ có một vài suy nghĩ về tầm quan trọng của việc viết như vậy thôi. Bây giờ mình sẽ ôn thi tiếp để ngày mai thi tốt rồi sau đó còn đi kiếm tiền nữa😀 không được lãng phí một giây phút nào hết.

Newwords important

1.commodities (economic): a product or a raw material that can be bought and sold

argriculture commodities/ basic commodities

2. cultivation (n) /ˌkʌltɪˈveɪʃn: the preparation and use of land for growing plants or crops

3. bloc (n): a group of countries that work closely together because they have similar political interests

EU bloc/ASEAN bloc

4. catalyst (n) ˈkætəlɪst/catalyst (for something) a person or thing that causes a change

The riots were later seen as the catalyst for the new political developments.

5. hone: to develop and improve something, especially a skill, over a period of timehone something

She honed her debating skills at college.

6. give access to sth: mang lại kết nối với sth |||| Have access to sth: có kết nối với sth

7. stringer: a journalist who is not on the regular staff of a newspaper, who often supplies stories for it

8. a drive = a strong desire

9. arable /ˈærəbl/: connected with growing crops such as wheat

10. subsequent (a) /ˈsʌbsɪkwənt/: happening or coming after somthing else

11. preferential (a) /ˌprefəˈrenʃl/ : giving an advantage to a particular person or group

12. tariff /ˈtærɪf/: a tax that is paid on good coming into or going out of a country

13. facilitate /fəˈsɪlɪteɪt/: to make an action or progress possible or easier

14. privatization:/ˌpraɪvətəˈzeɪʃn/:  the act of selling a business or an industry so that it is no longer owned by the government

15.initiate : make sth begin

16. merger /ˈmɜːrdʒər/: the act of joint two or more organizations or businesses into one.

17. acquisition: the act of buying other companies/businesses

=> a preferential trade agreement: hiệp định thương mại riêng

18. joint venture: a business or activity that is begun by two or more companies..which remain seperate organization

19. with bated breath: (formal) feeling very anxious or excited

20. paradagm /ˈpærədaɪm/: a typical example or pattern of sth

21. discern /ˈsɜːrn/: to know, recognize or understand sth, esp that is not obvious

22. conspiracy //kənˈspɪrəsi/: a secret plan by a group of people to do sth harmful or illegally 

23. collude /kəˈluːd/: to work together secretly or illegal to trich other people

24. on the flip side : another aspect of a situation.

25. irretional: (a) not based on or not using, clear logical thought

26. feast on sth: eat a large amount of food with great enjoyment

27. dry up: gradually less in sth until it are all gone.

28. delusional (a) having ideas or belifes that are not based on reality

29. bridge the gap: build a bridge between the gap

30. problematic (a) /ˌprɑːbləˈmætɪk/ full of problems/ diffucult to deal with or to understand

31. crowd sth/sb out: to fill the place so that other people or things are kept out.

32. competitive with sth (a) cạnh tranh so với sth

33.in the wake of: after sth, as a result of some events

34. rebound (v) to bound back after hiting sth

35. portfolio : danh mục vốn đầu tư

36. viable (a) = feasible = that can be done/ that will be successful

37. ditch = get rid of sth because you no longer want or need it

38. render (v) + adj = make + adj

= render sth to sb = give sth to sb as naturally

http://www.wallstreetdaily.com/2015/02/06/vietnam-agriculture/

[3.1.2015]

Đã sang năm mới được mấy ngày rồi. Tôi cũng có cảm giác gì đó là vội vã lắm.

Năm mới với nhiều người đó là một khởi đầu mới. Và tôi mong đó cũng là điều đối với tôi là đúng. Thế nhưng đúng là “bản chất con người là yếu đuối” mà. Thế nên sự mới mẻ đó để thay đổi bản thân hay giúp mình có động lực hơn thì chắc cũng chỉ được mấy ngày thôi. Thế nên tôi nghĩ tốt nhất là chẳng có gì mới mẻ cả, sự thay đổi thì cứ thế mà thay đổi trong thói quen hàng ngày mà thôi.

Tôi mới đọc được cuốn truyện khá là nhiều động lực:” Một lí nước mắt”. Câu chuyện này khá là khác với các câu chuyện khác:

+ thứ nhất nó mang lại cho tôi một sự nhàm chán khi đang đọc truyện

+ thứ hai nó lại mang lại cho tôi nhiều động lực sau khi đọc xong nó

+ thứ ba nó là cuốn truyện Nhật Bản đầu tiên mà tôi đọc nên tôi cảm thấy khá thú vị với lối viết văn của họ và thế là tôi quyết định mua một cuốn truyện khác cũng của tác giả người Nhật Bản:” Mùa thu của cây dương”. Tôi hi vọng nó cũng là một cuốn truyện hay.

+ thứ tư đó là quyển truyện đã dạy cho tôi là nên viết ra một cái gì đó để sau này đọc lại thấy nó thật ý nghĩa, rằng ta một thời đã như thế/

Tôi vừa trở về từ quê lên Hà Nội. Tôi cảm thấy con người tôi thật là mâu thuẫn. Khi mà tôi ở nhà, tôi không học được gì, và tôi trở nên cáu bẳn, không muốn nói chuyện với ai hết. Khi tôi lên trên này thì tôi lại thấy mình thật cô đơn và muốn trở về nhà. Thực sự những mâu thuẫn dạng như thế trong người tôi ngày càng nhiều. Tất nhiên bản chất con người là yếu đuối. nhiều khi ở một mình như thế này tôi cũng tự động viên mình nhiều lắm nhưng không thế nào phá vỡ được sự yếu đuối của mình.

Tôi lo cho bài kiểm tra cuối kì đến phát ốm hay sao ấy, tối qua tôi đã bị viêm một bên họng, lúc đi ngủ thì có vẻ là sốt, nóng hết người, nhưng tôi cũng không có thuốc gì để uống, chắc là do tôi lo lắng quá nên phát ốm thôi. Tôi cứ không ngừng nghĩ về bài kiểm tra nhưng vì tôi mệt và lười không chịu tập trung nên chưa làm ra đâu vào đâu nên lo lắng, càng không làm được thì càng lo lắng, và đến nỗi phát bệnh, ốm. Sáng nay mình định dậy sớm nhưng không được và cuối cùng 8 rưỡi mình mới dậy. Và kết quả là mình mới hoàn thành xong hai bài kinh tế đối ngoại mà mình phải làm thôi.

Mình dùng từ mình này từ lúc nào không biết nhưng thực ra mình thích dùng từ mình hơn so với từ “tôi”. Thế nên từ giờ mình sẽ xưng là mình. Và mình nghĩ bây h 11h16 mình nên đi ăn trưa để có sức khỏe chiều làm nốt 2 cái topic còn lại. Nếu không mình sẽ càng ốm thêm. Mình cũng nghĩ đến Aya rằng cô ấy rất mạnh mẽ đấu tranh với bệnh tật và mình nghĩ mình cũng nên như vậy, sức khỏe là quan trọng nhất.